Kỷ lục chuyển nhượng của Pogba sắp “sống thêm một thập kỷ” vì MU tự biến mình thành ngoại lệ của Premier League
Khi Paul Pogba gia nhập Manchester United với mức giá 89 triệu bảng vào năm 2016, giới chuyên môn từng dự đoán rằng kỷ lục này sẽ sớm bị xô đổ. Thực tế, gần một thập kỷ trôi qua và người giữ danh hiệu cầu thủ đắt giá nhất lịch sử “Quỷ đỏ” vẫn là tiền vệ người Pháp. Đáng nói hơn, kịch bản này nhiều khả năng sẽ không thay đổi khi kỳ chuyển nhượng mùa hè chỉ còn 6 tuần.
Tuyến giữa từ lâu được xem là vấn đề nan giải của MU. Hàng loạt mục tiêu hàng đầu đã xuất hiện trong tầm ngắm, từ Elliot Anderson, Adam Wharton cho đến Carlos Baleba, nhưng con số mà các CLB chủ quản đưa ra khiến ban lãnh đạo Old Trafford phải lắc đầu. 116 triệu bảng cho Anderson, 100 triệu bảng cho Baleba hay 85 triệu bảng cho Mateus Fernandes — tất cả đều vượt xa ngưỡng mà MU sẵn sàng chi trả. Ngay cả Wharton, mục tiêu được đánh giá khả thi nhất, cũng dần bị đẩy ra khỏi danh sách ưu tiên.
Điều đáng chú ý là đây không phải bài toán tài chính đơn thuần. Theo chia sẻ từ Giám đốc điều hành Omar Berrada, MU đang theo đuổi một nguyên tắc chuyển nhượng hoàn toàn mới: từ chối để thị trường và giới đại diện ép giá. CLB vẫn sẵn sàng chi mạnh tay nếu một cầu thủ thực sự tạo ra giá trị dài hạn, nhưng sẽ không bước vào cuộc đấu giá chỉ vì áp lực cạnh tranh. Triết lý này phản ánh sự thay đổi mô hình quản trị mà MU đang xây dựng, nơi kỷ luật tài chính được đặt lên trên cả sự nôn nóng tìm kiếm danh hiệu ngắn hạn.
Trường hợp của Morgan Rogers minh họa rõ nét cách MU định vị mình. Khi Chelsea kích nổ thương vụ 117 triệu bảng cho tuyển thủ Anh, Old Trafford gần như ngay lập tức rút lui. Đó là vùng giá mà họ không muốn bước vào, dù nhu cầu nâng cấp đội hình là có thật.
Bối cảnh Premier League hiện tại khiến cách tiếp cận của MU trở nên khác biệt. Chuẩn 100 triệu bảng đã không còn là điều gì xa xỉ. Chelsea từng vượt ngưỡng này với Enzo Fernandez và Moises Caicedo. Arsenal chi 105 triệu bảng cho Declan Rice. Man City từng trả 100 triệu bảng để có Jack Grealish trước khi tiếp tục rót cực lớn vào Anderson. Liverpool mùa hè qua có hai thương vụ chín con số với Florian Wirtz và Alexander Isak, còn Tottenham hoàn toàn có thể chạm mốc tương tự nếu các điều khoản phụ trong hợp đồng Sandro Tonali được kích hoạt. Trong cuộc đua vũ trang này, MU gần như đứng ngoài cuộc chơi ở phân khúc đỉnh.
Dù vậy, đây có thể là bước đi khôn ngoan khi nhìn lại những gì đã xảy ra với các bom tấn gần đây. Wirtz và Isak đều đang gặp khó khăn trong mùa giải đầu tiên tại Liverpool, cho thấy một bản hợp đồng trăm triệu bảng vẫn có thể trở thành canh bạc đắt đỏ. Bài học từ chính MU với Antony, Jadon Sancho hay Pogba thời kỳ hậu kỷ cũng cho thấy chi nhiều chưa chắc đã thành công.
Tuy nhiên, kỷ luật tài chính chỉ thực sự có ý nghĩa nếu MU tiếp tục tiến bộ trên sân cỏ. Và đây mới là bài toán khó nhất. Khi Chelsea, Arsenal, Man City hay Liverpool liên tục bổ sung những mảnh ghép đắt giá để duy trì vị thế cạnh tranh, việc MU kiên quyết đứng ngoài nhóm thương vụ trăm triệu bảng đồng nghĩa với việc họ phải tìm ra con đường riêng. Đó có thể là khai thác giá trị từ những thương vụ tầm trung như Benjamin Sesko, Bryan Mbeumo hay Matheus Cunha mà họ đã thực hiện mùa hè trước, hoặc đặt cược vào tài năng trẻ với mức phí hợp lý hơn. Thành bại của triết lý này sẽ được trả lời rõ ràng nhất ở những bảng xếp hạng cuối mùa, khi đo đếm bằng điểm số chứ không phải con số trên báo chí.
Nếu kế hoạch thành công, MU sẽ trở thành hình mẫu cho một mô hình phát triển bền vững giữa thị trường điên rồ. Nếu thất bại, họ sẽ phải đối mặt với câu hỏi khó tránh khỏi: liệu từ chối tham gia cuộc đua có khiến khoảng cách với nhóm đầu bảng ngày càng xa? Câu trả lời sẽ đến từ sân cỏ, nơi mà tiền không phải lúc nào cũng mua được danh hiệu, nhưng thiếu nó thì đôi khi cũng chẳng đi đến đâu.